Em yêu anh là mối tình đầu rồi lấy được anh, thế là anh chiếm trọn hết cả trái tim em rồi. Chẳng còn ai mà nhớ nhung da diết nữa Anh quen quá với những kiểu dỗi hờn của chị, dỗi không cần lý do, không nguyên cớ. Dỗi như thể thấy trời hôm nay bỗng nhiên nhiều gió, bỗng nhiên lòng thêm buồn buồn thì dỗi.
Em chưa thể yêu thêm ai nữa đâu anh Em chưa thể yêu thêm ai nữa đâu anh Em chưa đủ tự tin Để yêu thêm ai nữa đâu anh Sợ trái tim yếu mềm Thêm một lần vụng dại Sợ kỷ niệm Sẽ tìm về rồi nhói đau trở lại Sợ vết thương lòng, rỉ máu, chẳng liền da. Sợ người quay đi, khi em còn nhung nhớ, thiết tha Sợ chút yếu lòng, đưa bàn tay cố níu
Thế rồi anh bảo: "Nói thật với em, anh với vợ cũng không còn tình cảm gì nữa. Bọn anh sắp ly hôn rồi". Nhìn qua cũng đủ biết họ thương yêu nhau nhiều lắm. Về đến nhà, tôi chợt có suy nghĩ liệu có phải 10 năm nay, tôi vẫn đang bị lừa không? Thực chất anh có
Có thế cũng khiến anh vui điên lên ngỡ như em đang bên Chắp bút đôi ba câu thơ ngọt ngào muốn em đặt tên Cứ ôm anh đi ôm anh đi ôm anh đi ôm anh đi Ôm trong giấc mơ trong cơn mơ trong cơn mơ trong cơn mơ Yêu đến vậy thôi phát điên rồi làm sao giờ Em xinh như một thiên thần Như một thiên thần Như một thiên thần Ngỡ như em là thiên thần
Những câu nói hay về tình yêu: STT, CAP, TUS đủ thể loại buồn vui; 999+ STT vui, CAP hài hước, thả thính vui nhộn về tình yêu, cuộc sống Xin lỗi anh gì ơi anh đi đứng kiểu gì thế ngã vào trái tim em rồi kìa! Chỉ cần anh nói yêu, em sẽ bám theo anh suốt đời. Cô gái đang
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Nợ Xấu. Reads 43,441Votes 745Parts 15Complete, First published Jun 26, 2018Table of contentsTue, Jun 26, 2018Tue, Jun 26, 2018Tue, Jun 26, 2018Tue, Jun 26, 2018Tue, Jun 26, 2018Tue, Jun 26, 2018Tue, Jun 26, 2018Tue, Jun 26, 2018Tue, Jun 26, 2018Tue, Jun 26, 2018Tue, Jun 26, 2018Tue, Jun 26, 2018Tue, Jun 26, 2018Tue, Jun 26, 2018Tue, Jun 26, 2018Tác giảChanh Tâm Thể loạiNgôn Tình NguồnDĐ Lê Quý Đôn Trạng tháiFull - Trong nhận thức của anh, phụ nữ không thể so sánh với bạn bè. - Suy nghĩ này đã theo anh mấy chục năm, chỉ có tranh giành quyền lợi, chuyên tâm phát triển sự nghiệp. - Cho đến khi cô xuất hiện, anh hạ quyết tâm chỉ coi cô như "bạn bè". Nhưng nhận thức này thay đổi khi xuất hiện người muốn theo đuổi cô. - Anh phạm phải sai lầm nghiêm trọng, tình cảm của mình dành cho cô đã vượt quá ranh giới "tình bạn". - Anh giống như nổi điên lên, hôn cô đến quên cả trời đất. - Anh muốn quan hệ hai người trở lại như lúc ban đầu, chỉ là một tình bạn đơn giản. - Ai ngờ anh đánh giá quá thấp lực ảnh hưởng của cô đối với anh, cho đến khi cô khách khí, xa lạ, cho đến khi cô tránh anh như tránh tà, anh mới hiểu ra, mình đã yêu cô từ lâu. - Đều do anh trước kia "không làm chuyện tốt", "Hoa danh bên ngoài", cho nên hiện tại mặc kệ anh nói mấy trăm lần "Anh yêu em" cô đều không cho anh cơ hội, trực tiếp phán anh tội "Tử hình".
Trong nhận thức của anh, phụ nữ không thể so sánh với bạn bè. Suy nghĩ này đã theo anh mấy chục năm, chỉ có tranh giành quyền lợi, chuyên tâm phát triển sự nghiệp. Cho đến khi cô xuất hiện, anh hạ quyết tâm chỉ coi cô như "bạn bè". Nhưng nhận thức này thay đổi khi xuất hiện người muốn theo đuổi cô. Anh phạm phải sai lầm nghiêm trọng, tình cảm của mình dành cho cô đã vượt quá ranh giới "tình bạn". Anh giống như nổi điên lên, hôn cô đến quên cả trời đất. Anh muốn quan hệ hai người trở lại như lúc ban đầu, chỉ là một tình bạn đơn giản. Ai ngờ anh đánh giá quá thấp lực ảnh hưởng của cô đối với anh, cho đến khi cô khách khí, xa lạ, cho đến khi cô tránh anh như tránh tà, anh mới hiểu ra, mình đã yêu cô từ lâu. Đều do anh trước kia "không làm chuyện tốt", "Hoa danh bên ngoài", cho nên hiện tại mặc kệ anh nói mấy trăm lần "Anh yêu em" cô đều không cho anh cơ hội, trực tiếp phán anh tội "Tử hình".
Trong mắt anh, cô không phải là một người phụ nữ, cô là một đồng nghiệp, cô chỉ là một ...Trong đêm tối, cô nghe rõ ràng tiếng mở cửa. Anh đã dù cô biết mình không nên vui mừng, nhưng cô không thể đè nén được cảm xúc của bản thân. Nghe sau lưng tiếng bước chân dồn dập đi tới, cô không để mình lộ ra sự vội vàng, vẫn để mặt mình trong đống giấy vẽ."Đã ngủ còn gọi tôi tới!" Lương Tĩnh Hanh tức giận gõ đầu cô thật mạnh."Ah..." Dương Tư Dục ôm đầu, đau đến kêu thành tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn từ trên bàn làm việc ngửa lên "Này, sao anh đánh mạnh vậy?"Nhìn trên trán cô thấy có dính tờ giấy vẽ, Lương Tĩnh Hanh không để ý đến, nắm cằm cô nhẹ nhàng lung lay "Nhìn đôi môi đỏ mọng này, cái miệng nhỏ nhắn, rất mê người, nếu như lời nói có thể dịu dàng một tí, sẽ tốt hơn." Anh cố ý coi thường tờ giấy vẽ trên mặt cô, đúng trọng tâm cho lời Tư Dục tức giận, kéo tờ giấy xuống giương đôi mắt giận dữ nhìn anh "Chẳng lẽ bị anh gõ vào đầu, tôi còn phải tươi cười, nhỏ giọng dịu dàng cảm ơn anh sao?" Dương Tư Dục đè nén giọng mình nhỏ hơn, mắt to híp lại chặt lấy đôi mắt đang đằng đằng sát khí tức giận kia, Lương Tĩnh Hanh không nghiêm túc, cười cười "Lại nói đôi mắt này, thật là trong sáng động lòng người, hào quang bốn phía..." Anh cố ý nói sang chuyện khác "Nếu như không có những lời nói tức giận kia, vậy thì thật làm cho đàn ông chết mê chết mệt, ngay cả tôi, cũng phải quỳ dưới váy màu thạch lựu của cô...""Lương.. Tĩnh ...Hanh!" Dương Tư Dục dùng sức đẩy tay anh ra, không muốn bị anh đùa giỡn "Trò xiếc này, anh dùng với những người phụ nữ khác là được rồi, ít dùng những lời ngon tiếng ngọt nói với tôi, hại tôi hơn nửa đêm nổi da gà đầy ra đất."Lương Tĩnh Hanh nghe vậy cười ha ha "Tôi cảm thấy tính khí của cô ngày càng tệ, phải không?" Anh dựa lưng vào bàn làm việc của cô, bày ra tư thế mê người, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đã biết mười mấy năm."Nếu như anh cứ làm việc đến nửa đêm suốt một tuần lễ, ngủ không đủ giấc, Hormone rõ ràng mất cân đối, bao nhiêu tức giận đưa vào lời nói, anh thấy tâm tình của bản thân có thể tốt không?" Dương Tư Dục hừ lạnh."Dạ..dạ..dạ, là tôi không tốt." Lương Tĩnh Hanh đưa hai tay đầu hàng, nhưng không buông tha tiếp tục trêu chọc cô "Nhưng tôi cũng rất vất vả, bình thường nửa đêm cũng chưa ngủ, như tối nay cô gọi điện cho tôi, tôi cũng còn đang 'bận'!"Thật là không mở bình thì ai biết trong bình có gì vạch áo cho người xem lưng. Một câu nói, lại làm lửa giận của Dương Tư Dục cao hơn "Ở trên giường cùng phụ nữ lêu lỏng ăn chơi trác táng, diễm phúc tận hưởng, còn tôi thì bán sống bán chết làm việc cho anh, Lương Tĩnh Hanh, anh thật quá đáng." Cô chỉ vào chóp mũi anh, tức giận càng thấy lửa giận của mỹ nhân đang đốt đến đỉnh đầu, Lương Tĩnh Hanh cũng không dám trêu chọc "Được rồi...được rồi.. không đùa nữa, không đùa nữa, tôi thật sự khốn khiếp, cô đừng giận nữa được không?" Lương Tĩnh Hanh xác định hôm nay tâm trạng của cô vô cùng không dù Lương Tĩnh Hanh đã cầu xin tha thứ, nhưng cơn giận của Dương Tư Dục cũng chưa vơi bớt "Nếu như anh cảm thấy công việc này rất nhẹ nhàng, làm phiền anh mời người tài giỏi khác, tôi không cần bán sống bán chết làm, tốt nhất anh có thể tiếp tục phát huy tài năng của anh, dựa vào công phu trên giường là có thể làm được tất cả, kén chọn cô dâu mới .." Dương Tư Dục tức đến không lựa lời nói."Được rồi.. được rồi.." Lương Tĩnh Hanh phát hiện tình huống đã mất khống chế, lia lịa mở miệng đầu hàng "Hoàng thái hậu của tôi, bà cô của tôi, cô hãy tha cho tôi đi. Bớt giận, bớt giận!"Dương Tư Dục tức giận trợn mắt nhìn anh, thật lâu trầm mặc không nói, ngực phập phòng. Nhìn mặt anh thành khẩn, giống như đã biết bản thân sai, tức giận của Dương Tư Dục cũng giảm đi "Tôi kiếp trước nợ anh, đáng đời tôi làm trâu làm ngựa cho anh, giống như ..." Dương Tư Dục thở dài, mắt trợn trắng, ngay lập tức lắc vẻ mặt cô trở lại bình thường, Lương Tĩnh Hanh cũng biết đã qua được cửa ải này "Bà cô của tôi, cô cũng đừng tức giận." Anh mở miệng cầu xin tha thứ, đưa gương mặt tuấn tú lại gần cô, tươi cười xu Tư Dục hừ lạnh "Cái gì Hoàng thái hậu, cái gì bà cô.. Tôi già như vậy sao?" Cô tức giận mở miệng, đưa tay đẩy gương mặt làm tim mình mất tự chủ."Không già, không già." Lương Tĩnh Hanh không phải là không muốn sống "Đây chỉ là một danh xưng, cô như là tiểu công chúa của tôi..""Đủ rồi.." Dương Tư Duc giơ tay ngăn anh tiếp tục nói lời ngon tiếng ngọt "Gọi tôi là công chúa cũng được, nhưng không phải là tiểu công chúa thân ái của "anh", không cần gọi tôi như vậy." Đã biết anh chưa bao giờ thành thật, với phụ nữ nào cũng giống nhau, cho nên những lời đó cô không muốn nghe, nếu không sẽ có ngày cô coi đó là sự thật..Dương Tư Dục lắc đầu, không nên có những suy nghĩ kia "Chúng ta quen biết nhau đã nhiều năm, anh luôn đem phụ nữ đùa giỡn, tôi đã biết không nên nói với tôi, tỉnh lại đi." Dương Tư Dục lạnh mặt nhắc nhở anh."Tôi nói đều là sự thật." Nụ cười trên mặt Lương Tĩnh Hanh vẫn không thay đổi "Tôi tuyệt đối không dụ dỗ cô, cô ở trong lòng tôi, không giống những người phụ nữ khác." Giọng nói này thật dịu dàng, chậm rãi lọt vào tai Dương Tư Dục, cô sững sờ suy giống nhau? "Tôi với họ .. có chỗ nào không giống nhau?" Dương Tư Dục như bị thôi miên, không tự chủ thấy Lương Tĩnh Hanh cười to, hừ một tiếng. Bàn tay anh cố định trên mặt cô, không khách khí, không dịu dàng, dùng sức quơ quơ, giống như muốn vặn gãy đầu cô "Ở trong lòng của tôi, cô không phải là phụ nữ, cô là anh em tốt của tôi, là đồng nghiệp, cùng nhau đánh thiên hạ không ai có thể thay thế." Anh rất khẳng định giày xéo khuôn mặt lập tức Dương Tư Dục thấy bầu trời như có một đàn quạ lớn bay qua, che mất ánh sáng. Cô không phải là phụ nữ? Ở trong lòng anh ... Cô không phải là phụ nữ? Mặc dù đã biết trước chuyện này, nhưng chính tai nghe anh nói trong lòng cô cảm thấy thật bi thương."Nói cách khác, tôi chỉ là công cụ kiếm tiền của anh ." Dương Tư Dục giấu đi nỗi đau lòng của bản thân lạnh lùng nói. Đau, phải thật đau đến tận cùng, mới có thể chết tâm."Tại sao lại nói vậy?" Vẻ mặt Lương Tĩnh Hanh không thay đổi trêu chọc cô, chỉ muốn làm cô cười "Trước mắt, cũng chỉ có cô mới có bản lĩnh làm đối tác của tôi, tôi chỉ tin tưởng một mình cô!"Lời nói này mặc dù là trêu chọc, không nghiêm chỉnh nhưng lại là câu nói thật lòng của Lương Tĩnh Hanh. Trong thương trường lăn lộn đã lâu, không có tình bạn chân chính, đều xung đột lợi ích, có rất ít người có thể nói lời thật Dương Tư Dục không giống vậy. Qua nhiều năm, giữa bọn họ rất thẳng thắn, cô là người duy nhất anh không cần đề phòng. Ở trước mặt cô, anh không cần mang mặt nạ giả tạo, trêu chọc cô, quấy rầy cô, mặc dù khi tức giận cô mắng người không lưu tình, nhưng đó cũng là chuyện năng thiết kế áo cưới của cô có thể sánh ngang với nhiều nhãn hiệu nổi tiếng, từng có không ít người muốn khai thông quan hệ, nhưng từ đầu đến cuối cô không ruồng bỏ anh."Có bản lĩnh làm đối tác của anh hay gọi là công tụ kiếm tiền." Dương Tư Dục bổ sung "Nếu tôi không có bản lĩnh này, thì còn gì để nói!". Đừng tin anh! Đừng tin anh! Đừng tin anh! Những lời nói kia chỉ gạt người, chỉ để che giấu việc anh lợi dụng cô kiếm tiền, chỉ là nói dối mà thôi. Cô nhất định phải trấn tĩnh khắc sâu điểm Tĩnh Hanh nắm lấy cằm, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng gương mặt mệt mõi của cô, nhạy cảm phát hiện hôm nay cô thật kỳ quái "Dương Tư Dục!" Đột nhiên, Lương Tĩnh Hanh kêu tên cô, nghiêm Tư Dục quay đầu lại nhìn vào mắt anh, bị ánh mắt nghiêm túc của anh làm bối rối."Tôi không đùa với cô, trên đời này trừ cha mẹ tôi, tôi chỉ tin tưởng một người." Anh đột nhiên nắm lấy hai vai cô, đôi mắt đen chăm chú nhìn tin tưởng cô, chuyện này không phải giả. Anh biết, anh có thể tin tưởng cô. Nhưng thái độ ngày hôm nay của cô, thật khác thường như muốn kéo xa khoảng cách, làm cho anh không lấy đôi mắt đen sáng ngời của anh, mặc dù đã nhắc nhở mình không nên tin, nhưng trong lòng Dương Tư Dục rõ ràng cảm phải cô nên cảm thấy may mắn..? Thế giới này rất lớn, anh chỉ tin tưởng một người ngoài là cô. Hơi thở kiên định của anh truyền vào chóp mũi cô, mùi vị đó rất đàn ông. Lúc bắt đầu quen biết anh, cô đã nhớ kỹ mùi vị này trong lòng, cho là sẽ có một ngày khoảng cách của họ sẽ gần càng thêm không có chuyện đó. Trên người của anh, thỉnh thoảng sẽ thêm vào hương thơm của phụ nữ, kích thích chóp mũi cô, những mùi vị kia, không phải là của cô. Vì vậy, cô không sài nước hoa, cô luôn nhắc nhở mình, cô cùng những người phụ nữ đó không giống nhau. Mà anh cũng từng nói, cô cũng không giống những phụ nữ là, cái gì 'không giống nhau', cô lại không xác định được, nhưng cô cũng không muốn giống bọn họ "Haizzz...." Thở dài, Dương Tư Dục biết mình lại suy nghĩ Tĩnh Hanh lại hiểu lầm ý thở dài của cô, gương mặt tuấn tú đưa lại gần hơn, nhìn thẳng vào mắt cô, không bỏ sót bất cứ điều gì trong đôi mắt cô "Cô không tin tôi?" Lương Tĩnh Hanh cao giọng, giống như nếu cô không tin anh, thật làm ô nhục vậy, cô lại thở dài, trả lời anh "Tôi tin." Hai chữ này dễ dàng khiến cho Lương Tĩnh Hanh tươi cười."Thật vui, cô nhất định phải tin tôi, giống như tôi tin cô." Lương Tĩnh Hanh ôm lấy mặt Dương Tư Dục, vui mừng muốn thưởng cho cô một nụ hôn nóng bỏng. Chỉ là, cuối cùng anh cũng không dám, buông tay rất anh buông tay, Dương Tư Dục lại cảm thấy mất mát, cũng chỉ cười cười "Nói thật, chúng ta đã hợp tác rất nhiều năm."Lương Tĩnh Hanh đột nhiên cảm thán "Qua nhiều năm như vậy, cũng nhiều người ra giá mời cô, cô thật sự không động tâm?""Tôi sợ phiền toái!" Dương Tư Dục lắc đầu "Phải bắt đầu một lần nữa, quá uổng phí thời gian."Về chuyện này, Lương Tĩnh Hanh ngược lại rất tin tưởng, cô luôn không thích xã giao, càng không thích chỉ làm cho có, lại vô tình đắc tội người ta cũng không biết "Cho nên, cô thà ở lại bên cạnh tôi, làm một nhà thiết kế bình thường, kiên trì ước mơ của mình, tuỳ ý để tôi giúp cô làm tốt quan hệ bên ngoài, thay cô nhận đơn hàng, thay cô giao bản vẽ."Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ hỏi cô chuyện này, hôm nay đúng lúc có cơ hội, thuận tiện tâm sự."Đúng vậy, tôi có thể làm chuyện tôi thích, mà cũng có thể kiếm tiền trang trải cuộc sống, có cái gì không tốt?" Dương Tư Dục chuyển cây bút máy trong tay, cô rất thích cuộc sống hiện Tĩnh Hanh nhìn gương mặt thản nhiên của cô, giọng điệu bình tĩnh, trong lòng lại cảm thấy buồn bực "Cô chỉ muốn làm theo ý thích nên mới ở lại bên cạnh tôi? Không phải bởi vì ... một thứ gì khác?""Đừng nói với tôi là anh thấy uất ức." Dương Tư Dục liếc anh "Tôi nhận mấy đơn hàng kia, tiền lời đều rất tốt, anh chỉ bận rộn chuyện đi tìm phụ nữ hàn huyên một chút, nói chuyện tình cảm một chút, bán đi một ít tuấn tú trên mặt, thừa cơ nâng giá... Anh chịu thiệt thòi như vậy sao?" Cô nói một hơi không chút lưu Tĩnh Hanh nghe thấy trưng ra nụ cười yếu ớt, mới vừa rồi còn cảm thấy buồn bực, nghe những lời này liền mất đi "Cô nói chuyện nhất định phải thẳng thắn như vậy sao?" Luôn coi anh như thương nhân hám lợi "Dầu gì, tôi cũng phải nhắc lại những gì họ cần, để thiết kế hợp lý, cô vẽ ra bản thảo, trải qua điều chỉnh của tôi, mới có thể hoàn hảo."Về điểm này Dương Tư Dục không phải là không bội phục anh, anh luôn hiểu rõ ý muốn của các cô, dùng phương thức riêng để cô có thể hiểu, hình dung được, để cho cô thiết kế được một chiếc áo cưới phù hợp với cô nên nói hai người ăn ý, luôn có thể phối hợp không chê vào đâu được. Hay là nói bọn họ rất hiểu nhau, không cần nói năng rườm rà, cũng có thể hiểu tâm ý đối luận là nguyên nhân gì, bọn họ hợp tác với nhau có thể làm tăng thêm sức mạnh."Cho nên tôi nói, tôi ăn canh, anh cũng ăn bánh, đừng làm ra vẻ bị uất ức." Dương Tư Dục quyết định không tiếp tục cùng anh so đo "Chúng ta mau chỉnh sửa bản vẽ này đi." Cô lấy mấy bản thảo vừa vẻ xong, đưa đến trước mặt Lương Tĩnh Hanh để xuống.
"Tôi cần yên tĩnh một chút." Dương Tư Dục thở dài, nặn ra một câu nói."Yên tĩnh?" Lương Tĩnh Hanh không hiểu cô có cái gì cần yên tĩnh?Cô cần 'yên tĩnh' nhưng anh thì đang vội muốn Tư Dục lại thở dài, sau đó lại tiếp tục trầm Tĩnh Hanh cầm điện thoại, lần đầu tiên cảm giác có miệng nhưng không thể nói thành lời, muốn nói nhưng lại không biết phải bày tỏ như thế biết cô nhiều năm, cô lúc nào cũng tươi cười vui vẻ, dù là lúc vì anh làm việc thêm giờ, sau khi hoàn thành công việc cũng chưa từng có nửa câu oán than với hôm nay, trong điện thoại thời gian không tới một phút, thế nhưng anh nghe được luôn là tiếng thở dài của bây giờ, anh chưa bao giờ để muộn phiền, tức giận đặt ở trong lòng, nhưng khi Dương Tư Dục rời khỏi đi, anh không còn là chính mình phải sau khi yêu một người, tất cả thói quen sẽ bắt đầu thay đổi không?Lương Tĩnh Hanh chống cằm, trong lòng cảm thấy trống có Tư Dục, cuộc sống như mất đi trọng tâm, giống như là thiếu mất đi cái gì đó, làm gì đều không có sức."Tại sao phải đi?" Lương Tĩnh Hanh không hiểu, tối hôm đó, tất cả đều rất hoàn mỹ, nhưng sau khi anh hết một ngày làm việc trở về, liền không hiểu vì sao mất đi Tư Dục không cách nào trả lời câu hỏi của anh, chỉ có thể suy nghĩ về một hướng khác, tự nói với mình, anh chỉ vì công việc, mà không phải vì cô."Yên tâm, bản thiết kế em sẽ hoàn thành." Điều bây giờ Dương Tư Dục có thể bảo đảm chỉ có như không nói gì, cơn giận của anh cũng giảm bớt, nhưng khi cô lên tiếng, cơn tức giận lại bùng lên."Tôi không hỏi em về công việc, lỗ tai nào của em nghe được tôi hỏi em về công việc?" Lương Tĩnh Hanh tức giận rống to vào điện chỉ muốn biết tại sao cô phải bỏ đi, tại sao bỏ lại anh một mình, để cho anh giống như con ruồi không đầu."Tĩnh Hanh..." Dương Tư Dục giống như buổi tối hôm đó dịu dàng gọi anh, giọng nói vừa bất đắc dĩ vừa nhàn nhạt bi nói đó làm lòng Lương Tĩnh Hanh đột nhiên mềm nhũn."Tôi đã làm gì để em phải bỏ đi?" Bất luận như thế nào, Lương Tĩnh Hanh cũng muốn biết đáp điện thoại đi động trong tay, Dương Tư Dục biết nếu như không cho anh đáp án, cả đời có thể anh cũng sẽ không hiểu, tại sao cô có nhà cũng không dám trở về."Về tối hôm đó .." Dương Tư Dục ép mình mở miệng "Đêm đó .. rất tốt .. nhưng là ..""Nhưng thế nào?? Lương Tĩnh Hanh mơ hồ biết vấn đề xuất hiện từ đêm hôm đó, nhưng rốt cuộc đêm đó đã xảy ra chuyện gì?"Tôi hiểu rõ, có thể với anh làm những chuyện kia cũng chỉ là thói quen, nhưng với tôi mà nói ... không phải như vậy." Dương Tư Dục rất khó nói để cho anh hiểu rằng, cô và anh đối mặt với chuyện đó, quan điểm khác này, người trầm mặc lại là Lương Tĩnh Hanh.'Sự việc kia' là thói quen? Cô chỉ là ..."Ở bên cạnh anh hơn mười năm, tôi vẫn đem mình đặt ở vị trí bạn bè của anh, mãi cho đến đêm hôm đó, đột nhiên, chúng ta ... Khụ! Không nên quan hệ." Dương Tư Dục thử giải thích tâm tình của mình trong điện lời này, trong điện thoại có lẻ cô còn có thể nói ra miệng, nhưng đối mặt với anh, cô chỉ muốn đào một cái lỗ trực tiếp chui vào."Không nên quan hệ?" Giọng Lương Tĩnh Hanh gương cao, 'không nên' hai chữ này anh cảm thấy rất chói tai."Đúng!" Dương Tư Dục không có phát hiện anh đang bất mãn, chỉ chuyên tâm giải thích tâm tình của cô "Chuyện đó đêm hôm đó không nên xảy ra, làm cho tôi không biết phải làm thế nào cho đúng, chúng ta là bạn bè, còn là cấp trên và cấp dưới, còn là cái gì..""Cũng bới vì vậy cho nên em trốn tránh?" Lương Tĩnh Hanh lại thấy nguyên nhân này không quan luận cô nghĩ thế nào, anh đều đã quyết định phải giữ chặt cô bên lời nói của anh có vẻ xem thường, Dương Tư Dục tức giận rên lên "Lương Tĩnh Hanh, tôi không có thói quen suốt ngày quan hệ với đàn ông ...""Tốt nhất là em không phải." Lương Tĩnh Hanh tức giận ngắt lời cô "Dù là như vậy, nhưng em phải trốn đi sao? Tôi sẽ ăn thịt em sao?""Haizz..." Lần này là một âm thanh thở dài "Được, nếu đã quyết định nói, tôi sẽ nói rõ ràng với anh.""Tôi đang đợi nghe." Lương Tĩnh Hanh cũng mún nghe đáp án của cô một cách rõ một người phụ nữ sau khi lên giường với anh, liền đeo bám lấy anh, dính đến anh không chịu nổi, dính đến anh chán ngán, cô thì tốt rồi, chạy trốn anh còn nhanh hơn bay."Tôi thích anh." Dương Tư Dục trong điện thoại lại một lần nữa cho anh biết tâm ý của cô, nhưng dù như vậy, mặt cô vẫn đỏ lên, luôn cả tai cũng gì? Đầu tiên, Lương Tĩnh Hanh sững sờ, sau đó môi mỏng nâng lên nụ cười thỏa mãn, rất thích cô lại tỏ tình với anh. Những câu nói yêu kia, anh nghe đã rất nhiều lần, nhưng từ miệng cô nói ra, không giống nhau, dễ dàng lay động lòng anh, nhưng giây tiếp theo anh liền so sánh."Chỉ là thích?" Anh bất mãn hỏi lại. Anh đối với cô không chỉ là thích, huống chi rõ ràng cô đã từng nói cô yêu anh."Như vậy đã rất tệ rồi." Dương Tư Dục lắc Tĩnh Hanh bên kia điện thoại nhếch mà. Tiểu nha đầu kia dám nói thích anh là chuyện rất tệ "Dương Tư Dục, tốt nhất em nên nói rõ ràng mọi chuyện." Anh khẽ lên tiếng, trong lòng tính toán, nêu như anh tìm được cô thì tốt nhất đem cô dạy dỗ cho thật tốt."Thứ nhất, anh có rất nhiều người yêu. Thứ hai, nhiều người bạn gái của anh tôi đều quen biết. Thứ ba, anh là cấp trên của tôi. Thứ tư..." Dương Tư Dục nói ra một đống lý do hai người không thích hợp đến với nhau."Còn có thứ tư?" Lương Tĩnh Hanh kháng nghị ngắt lời cô, nha đầu này càng nói càng quá đáng "Cho em viết 600 chữ vào giấy, chắc cũng viết được đưa cho tôi sao?"Dương Tư Dục lười phải quan tâm đến anh, không muốn trả lời, cho cô viết 600 chữ trên giấy, với anh 3 tờ giấy còn chưa đủ "Dù sao chúng ta cũng không thích hợp." Mặt Dương Tư Dục như đưa đám. Trên lý trí biết không hợp, nhưng trái tim thì không thể rút ra, mình thật là đáng xong lời cô, bên đầu dây bên kia, liên tục truyền đến nhưng lời nói thô tục, cũng không biết đối tượng anh đang mắng chửi có phải là cô không hay đang mắng chính hồi lâu sau, anh lấy lại bình tĩnh mới mở miệng "Là ai nói với em chúng ta không thích hợp?" Đối với chuyện này, Lương Tĩnh Hanh cũng không dám gật bừa bãi."Chúng ta từ trước đến nay chưa từng thích hợp." Bằng không cho tới bây giờ anh mới phát hiện."Dương Tư Dục, em đủ rồi đó!" Lương Tĩnh Hanh tự biết mình cũng là một người biết kiềm chế, nhưng luôn bởi vì cô mà mất khống chế "Tôi mặc kệ em bây giờ đang suy nghĩ cái gì, chỉ cần em chịu trở lại, tôi đều có thể đáp ứng với em."Không muốn nghe cô lý do này ly do nọ, chuyện quan trọng bây giờ chính là đem cô trở về bên cạnh mình."Để tôi yên tĩnh nghỉ ngơi vài ngày." Trong đầu Dương Tư Dục chỉ nghĩ tới kéo dài lúc nào hay lúc đó."Một ngày." Lương Tĩnh Hanh không chút nghĩ ngợi ra nhớ cô cũng đã nhiều ngày rồi không gặp."Mười ngày." Dương Tư Dục cũng không dễ giải quyết như vậy."Em không phải muốn lấy mạng tôi sao?" Lương Tĩnh Hanh không nhịn được rống to. Anh đều gấp đến điên rồi, còn phải đợi mười ngày, anh không hỏng chết mới là lạ."Hai ngày.""Không đủ, ít nhất cũng cho tôi một tuần." Dương Tư Dục lui thêm một bước "Tôi cần chút thời gian suy nghĩ." Cô nghĩ nếu kéo dài thêm nữa, sẽ bức anh điên lên."Ba ngày, nhiều nhất là ba ngày." Lương Tĩnh Hanh cũng không nghĩ anh còn có thể nhẫn nại đến như vậy."Năm ngày đi, thừa dịp này, tôi hoàn thành bản thiết kế trong tay. Khoảng thời gian này, tôi không thể trở về, nếu tôi ở bên cạnh anh, tôi sẽ không làm được chuyện gì." Dương Tư Dục nghĩ thầm, đợi cô thật bình tĩnh, có lẻ cô mới có thể đem chuyện này suy nghĩ cho thật rõ ràng. Đã đến nước này, cô cũng không nên quan tâm cái gì là rụt rè của phái nữ, nếu đã không thể xem như chưa có chuyện gì xảy ra, cùng lắm cũng chỉ là không gặp nhau thôi."Nếu như tôi không thể khẳng định vị trí của mình trong lòng anh là thân phận gì, cái gì tôi cũng không thể làm, nếu như không thể làm bạn bè được nữa, tôi cũng không thể tiếp tục chờ đơi bên cạnh anh .." Cô sâu xa nói lên tâm sự của cô, đơn giản hơn cô đã chịu đủ loại tra tấn này xong lời nói của cô, trong lòng Lương Tĩnh Hanh rất phức tạp, có chút giận, lại có chút tức, nhưng cũng có rất nhiều cảm xúc không rõ ràng, phần nhiều là đau lòng, còn như là bất lực. Đột nhiên anh hiểu được, tại sao cô phải bỏ nhiều năm như vậy, cô ở bên cạnh anh, nhưng anh vẫn ở trước mặt cô qua lại với rất nhiều phụ nữ, thậm chí không dám noi rằng từ trên giường với một người phụ nữ khác chạy tới. Đã nhiều năm, một người rất tệ hại như anh, mà giờ cô lại có quan hệ thân mật với anh, khó tránh khỏi trong lòng cô mâu không phủ nhận, anh là lãng tử, cho tới nay, cho tới bây giờ cũng không ở lâu bên cạnh một người phụ nữ nào, nhưng một đêm kia, lại làm cho anh tỉnh ngộ. Phụ nữ, người phụ nữ mà anh muốn có, lại luôn bên cạnh anh, thế nhưng từ đầu đến cuối anh đều không phát Dục, chính là người anh phụ nữ anh muốn. Chỉ là anh lêu lỏng đã lâu, đột nhiên muốn cô tin tưởng sẽ rất khó. Cô không tin anh. Thậm chí là sợ anh. Cho nên sau một đêm, liền từ bên cạnh anh bỏ đi, chỉ muốn một mình yên tĩnh, muốn họ trở lại làm bạn bè như lúc ban được? Anh sao có thể cho phép mình thật vất vả mới tìm được một cô gái tốt, lần nữa trở thành bạn bè, lần nữa thả cô tự do, khiến một người đàn ông khác có cơ hội dẫn cô rời khỏi anh. Cũng không buông tay, tuyệt đối không."Được, năm ngày." Lương Tĩnh Hanh biết tính cô, ép buộc tuyệt đối không phải là biện pháp tốt, trong vòng năm ngày nay anh phải nghĩ một cách tốt nhất để biểu đạt tâm ý của anh, để cho cô biết anh tuyệt đối thật lòng. Chỉ là, anh không khỏi nhấn mạnh, sợ cô thừa dịp này lại chạy trốn tới một nơi anh không thể tìm được."Trốn tránh không phải là biện pháp, đừng để tôi dùng một phương phép khác bắt em trở về." Anh thận trọng cảnh cáo cô."Tôi biết." Dương Tư Dục cũng không muốn tiếp tục trốn tránh, là đúng là sai, đi hay ở cô đều sẽ cho anh một câu trả điện thoại, lại rơi vào yên tĩnh, hai người cũng biết nên cúp điện thoại, nhưng lại không ai cúp hồ trong không khí có loại cảm giác khác thường. Lương Tĩnh Hanh nắm chặt điện thoại trong tay hơn, trong lòng lại muốn thông qua điện thoại nắm được bàn tay nhỏ nhắn mãnh khảnh kia."Anh biết không, nơi này thời tiết rất đẹp." Đột nhiên Dương Tư Dục nhàn nhạt mở miệng. Gió thổi qua, mang đến hương cỏ mát mẻ, trời trong nắng ấm, làm cô nhớ khi mới quen biết anh, bọn họ không chỉ một lần đi trên Tĩnh Hanh nhìn mây bay ngoài cửa, trong lòng không ngừng nguyền rủa "Tôi ghét sự xa cách của em." Anh lắp bắp nói. Cô không có bên cạnh anh, bọn họ không ở cùng một thành phố, thậm chí cô còn muốn gạt anh ra khỏi trái tim cô. Như vậy, anh phải làm gì?"Trước kia, biểu hiện của anh thật xấu, nhưng em cũng phải cho anh cơ hội, không nên trực tiếp phán anh 'Tử hình'." Đây là yêu cầu duy nhất của Tư Dục cắn môi, anh thể tin rằng anh lại nói với cô những lời này. Trong lòng cô vừa đau vừa ngọt, phức tạp không thể hình dung. Chẳng lẻ.. anh thật không giống như trước kia sao? Dương Tư Dục lắc đầu, không muốn vì vài câu nói của anh mà dao động, lại lần nữa làm tiểu quỹ nhát gan, vội vã cúp điện thoại."Tư Dục!" Nghe tiếng điện thoại bị cắt đứt, lòng Lương Tĩnh Hanh căng thẳng, cũng không nghe được giọng cô. Không có cô ở bên cạnh, anh mới ý thức được, anh không cách nào vui vẻ. Rốt cuộc là tại sao? Anh cũng không thể hiểu được, chỉ là đột nhiên suy nghĩ tới muốn chiếm lấy cô làm của riêng rất mạnh liệt, sợ hãi mất đi cô, nên vội vàng muốn đem cô giữ lại bên người. Sau đó, sẽ không bao giờ buông ạ! Tư Dục, em hại anh thảm rồi.. Năm ngày, chớp mắt một cái sẽ qua, nhưng với Lương Tĩnh Hanh lại dài như một thế kỷ. Vốn tưởng năm ngày không gặp mặt, cô có thể nghe điện thoại của anh, anh có thể nghe được giọng nói của cô, tán gẫu với cô để an ủi nỗi nhớ nhung của anh, nhưng không ngờ, cô lại tắt máy, không để ý đến anh, hoàn toàn coi thường lại một lần nữa áp dụng phương thức Email, mệt nhọc oanh tạc cô, muốn cô mở máy nghe điện thoại của anh. Nhưng cô bất luận như thế nào cũng không để ý tới, để cho anh gấp đến đứng ngồi không yên, ăn cũng không vô, tất cả văn kiện phải xử lý đều giống như thói quen hằng giống như thể xác không hồn, sau khi cô bỏ đi anh mới hiểu được. Hai tay anh đè huyệt Thái Dương, toàn thân giống như mất đi tinh lực, trong đầu toàn là những câu hỏi, cô đang ở đâu? Anh làm sao tìm được cô về?Suy nghĩ đến mất hồn, ngay cả thư ký của anh gõ cửa anh cũng không nghe được, cho đến khi trên bàn được đặt lên một bản thảo thiết kế áo cưới, anh mới bừng tỉnh.
Dưới đây là các thông tin và kiến thức về chủ đề đủ rồi anh yêu em hay nhất do chính tay đội ngũ laodongdongnai chúng tôi biên soạn và tổng hợp1. Đủ Rồi! Anh Yêu Em 2. Đủ Rồi! Anh Yêu Em – Chanh Tâm 3. Đủ Rồi! Anh Yêu Em 4. Chương 13 Đủ Rồi! Anh Yêu Em 5. Đọc Truyện ĐỦ RỒI! ANH YÊU EM karry199999 6. Hợp âm Tại Sao Anh Yêu Em – Da Fame Phiên bản 1 – Hợp Âm Chuẩn 1. Đủ Rồi! Anh Yêu Em Tác giả Ngày đăng 08/24/2021 1032 AM Đánh giá 3 ⭐ 46296 đánh giá Tóm tắt Đọc truyện Đủ Rồi! Anh Yêu Em của tác giả Chanh Tâm, đã full hoàn thành. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Khớp với kết quả tìm kiếm Đọc truyện Đủ Rồi! Anh Yêu Em của tác giả Chanh Tâm, đã full hoàn thành. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng….. read more 2. Đủ Rồi! Anh Yêu Em – Chanh Tâm Tác giả Ngày đăng 12/05/2019 1047 AM Đánh giá 3 ⭐ 16356 đánh giá Tóm tắt – Trong nhận thức của anh, phụ nữ không thể so sánh với bạn bè. – Suy nghĩ này đã theo anh mấy chục năm, chỉ có tranh giành quyền … Khớp với kết quả tìm kiếm Vừa nghĩ như vậy, tức giận trong ngực mất hết, anh cũng không keo kiệt vài lời nói ngon ngọt chết người kia, muốn nói tình, muốn nói yêu, thật ra rất đơn giản….. read more3. Đủ Rồi! Anh Yêu Em Tác giả Ngày đăng 05/04/2021 0710 AM Đánh giá 4 ⭐ 21844 đánh giá Tóm tắt ❶❶❶ Đọc truyện Đủ Rồi! Anh Yêu Em miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng. Khớp với kết quả tìm kiếm Đủ Rồi, Anh Yêu Em là một tiểu thuyết ngôn tình được đăng tải miễn phí trên website đọc truyện online Trích đoạn “Dạ, anh là người, ……. read more4. Chương 13 Đủ Rồi! Anh Yêu Em Tác giả Ngày đăng 05/01/2019 0844 PM Đánh giá 5 ⭐ 59262 đánh giá Tóm tắt Bạn đang đọc Chương 13 của truyện Đủ Rồi! Anh Yêu Em. Theo dõi TruyenCV để không bỏ lỡ chương truyện mới nhất được cập nhật liên tục hằng ngày. Khớp với kết quả tìm kiếm ❶❶❶ Đọc truyện Đủ Rồi! Anh Yêu Em miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng….. read more5. Đọc Truyện ĐỦ RỒI! ANH YÊU EM karry199999 Tác giả Ngày đăng 04/19/2020 0317 PM Đánh giá 4 ⭐ 48735 đánh giá Tóm tắt Tác giảChanh TâmThể loạiNgôn TìnhNguồnDĐ Lê Quý ĐônTrạng tháiFull- Trong nhận thức của anh, phụ nữ kh đọc truyện ĐỦ RỒI! ANH YÊU EM được đăng bởi karry199999 Khớp với kết quả tìm kiếm Mời quý vị và các bạn cùng lắng nghe câu chuyện ngôn tình Đủ Rồi Anh Yêu Em của tác giả Chanh Tâm, qua giọng đọc của MC Bông. Chúc quý vị và các bạn có ……. read more6. Hợp âm Tại Sao Anh Yêu Em – Da Fame Phiên bản 1 – Hợp Âm Chuẩn Tác giả Ngày đăng 11/03/2020 0532 AM Đánh giá 3 ⭐ 76166 đánh giá Tóm tắt Tình [G]yêu với anh như là 1 câu đố em là đáp [Bm]số kèm câu hỏi tại sao Vì em đã [Em]trao cho anh từng nỗi nhớ Quyến rũ nơi em là cái cớ cho [C]những suy nghĩ trong anh hư hao Em ấm áp [G]từ giọng hát anh thấy ngọt ngào trên đôi môi Người ta ví [Bm]em là sao sáng anh tự biến mình thành đêm trô Khớp với kết quả tìm kiếm Đọc truyện Đủ Rồi! Anh Yêu Em FULL tác giả Chanh Tâm. Hỗ trợ giao diện điện thoại, tablet, tải app đọc truyện offline, EPUB….. read more
đủ rồi anh yêu em